08:28 EDT Thứ ba, 24/04/2018

Trang nhất » Tin Tức » Bài viết về trường Đa Phúc

Hoa tím góc trường

Thứ sáu - 19/04/2013 12:24
Hoa tím góc trường

Hoa tím góc trường

Ngọc có thấy đóa hoa kia đậm sắc hơn không? Ngọc cười rồi quay đi. Một mùa hoa tím nữa lại về. Đúng không nhỉ? Hương hoa tràn vào sống mũi, thoang thoảng, lất phất nhưng cũng đủ để tạo nên mùi kì diệu của tạo hóa. Bông hoa nhạt màu chao đảo lìa cành trong làn gió xoay xoay vào đất mẹ.

Họ tên: Hoàng Văn Ước
Lớp: 12D
Khóa: 48.

HOA TÍM GÓC TRƯỜNG

-   Ngọc có thấy đóa hoa kia đậm sắc hơn không?

Ngọc cười rồi quay đi. Một mùa hoa tím nữa lại về. Đúng không nhỉ? Hương hoa tràn vào sống mũi, thoang thoảng, lất phất nhưng cũng đủ để tạo nên mùi kì diệu của tạo hóa. Bông hoa nhạt màu chao đảo lìa cành trong làn gió xoay xoay vào đất mẹ.

Đúng là quy luật của tự nhiên. Sinh ra để lớn lên, để cống hiến và rồi ra đi. Tôi bỗng buồn thắt lại.

-   Ngọc ơi, mấy tháng nữa nhỉ?

-   Mấy tháng gì?

-   Bọn mình được học cùng nhau ý.

Ngọc đưa đôi bàn tay tính tính. Người sững lại và đôi mắt đỏ hoe.

-   6 tháng nữa thì phải.

-   Ừ. Nhanh quá…

Cả hai đứa im lặng ngồi thưởng thức hương hoa tím giữa mùa. Trong cái không khí gần như tịch mịch của sắc thu, thoảng xa là tiếng đùa nhau í ới lũ bạn cùng lớp. Tiếng hò reo, tiếng hét, tiếng hoan hỉ cổ vũ đã đập tan cái không khí vốn thuộc về mùa thu.

Se se lạnh hòa vào không khí ấy càng làm cho lòng buồn hơn, nỗi buồn về sự sắp chia li, nỗi buồn khi một ngày sẽ phải xa sắc hoa tím, xa lũ bạn đáng yêu.

“Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò”

Tôi không biết quỷ, tôi chưa một lần nhìn thấy ma. Nhưng trông lũ bạn nghịch ngợm cũng làm trong tôi mường tượng ra phần nào.Cây xà cừ sân sau, cành lá rợp mát một vùng, thân cây to, xù xì chĩa ra hai ngả, một ngả bị chặt đi. Bu loa bu loa, thi nhau trèo lên rồi tạo dáng. Cười khúc khích, đứa thì nhòm nhòm xem thầy Linh thể dục, xem bác Tảo bảo vệ để tránh những buổi lao động sân trường mà sẽ như những cực hình. Bọn nó đáng yêu quá, lớn rồi mà vẫn như trẻ con, vẫn hồn nhiên, vô tư để thỏa mình vào tình bạn đẹp. Từng nhóm xô nhau rồi chạy như con mèo vờn chú chuột nhỏ. Bích Thảo bị xô xuống hố cát rồi cả lũ chạy xung quanh như vừa lập được chiến công hiển hách đáng ăn mừng.

Bỗng Ngọc nức lên, dễ xúc động.

-   Mày ơi, tao không muốn xa lũ mày đâu…..Tao không muốn một ngày nào đó không được thấy nét hồn nhiên trên khuôn mặt chúng mày.

Lại một cái tĩnh lặng đáng sợ ùa về. Im bặt nhìn vào vòng quay chiếc chạc đều đều của lũ bạn đang nhảy dây. Hay tiếng cười khúc khích của một nhóm đang trói nhẹ Phương vào thân cây. Phương chỉ còn biết gào lên đầy bất lực. Ánh mắt hằm hằm sát khí, như muốn nuốt chửng bọn xung quanh. Có vẻ đang rất tức giận! Tôi nhoẻn miệng cười dưới gốc hoa tím góc trường. Mắt nhắm nghiền và hàng loạt các kí ức xinh đẹp đang ganh đua trỗi dậy.

Ngày mới chập chững những bước chân đầu tiên ở mái trường Đa Phúc này. Cả người tôi lạc lõng vô cùng, run sợ trước một tập thể đa phần toàn nữ giới. Đó là ấn tượng đầu tiên, là ấn tượng sâu nhất của một trong những chàng trai hiếm hoi trong lớp. Rồi những ngày được dìu dắt của cô Phong Lan, cả tinh thần như bị đánh bại, khuất phục hoàn toàn dưới những nội quy mà chúng tôi vẫn truyền tai là “luật rừng”. Làm tôi phải “Ăn tiếng anh, ngủ tiếng anh và đôi lúc giật mình vì “tiếng anh” bàng hoàng:

Dáng Người oai hùm trên bục giảng

Tay cầm sổ điểm gọi tên tôi

Giọng Người ngọt ngào mà ấm áp

Giật mình thon thót sợ sợ ghê

Đó quả thực là những ngày tháng làm cho tôi trưởng thành và lớn hơn nhiều. Rồi ngày 8/3, ngày tôn vinh vẻ đẹp người phụ nữ. Sáu đấng mày râu, chạy đôn chạy đáo tất bật. Sợ bạn nữ lớp mình thua bạn, thua bè đâm ra tủi thân. Mệt mà vui lắm! Hay cái ngày cả đội quân áo đỏ ùn ùn ra cánh đồng tạo dáng chụp ảnh, khóc cười có nhau . Ngày ấy sao yêu quá! Miệng tôi khẽ cười thành tiếng khi đang được sống trong những kỉ niệm tuyệt vời.

Ngọc vỗ nhẹ vào vai, làm tôi giật nẩy. Hương hoa tím lần nữa tràn vào sống mũi.

-   Đang nghĩ gì đó? Ra kia chơi không?

-   Hả? Hả? Ừ…

Hai đứa tạm biệt gốc hoa tím. Mái tóc Ngọc dài thướt tha trong chiều thu. Hòa nhập vào lũ bạn đáng yêu tinh nghịch. Không khí chiều đẹp quá! Bỗng Hạnh Lương từ đâu lấy ra túi khế chua được thái lát cẩn thận. Túi muối sực mùi tỏi ớt, hạt tiêu,…Một món ăn tuyệt vời của lũ con gái lớp tôi. Cả bọn xô nhau xâu xúm. Khuôn mặt nhăn nhó vì vị chua của khế, cái cay xè của trái ớt ngâm. Những cái lưỡi đỏ ửng tê tê đang cố sức làm dịu đi trong miệng. Nhìn đứa nào đứa nấy đầy hồng rực hai má trong nắng thu nhạt. Rồi lại phấp phới vào những trò chơi ngộ nghĩnh, hóm hỉnh.

Tôi nhìn lại về phía góc trường, hoa tím vẫn ở đó. Sắc tím càng đậm nét. Tại sao chỉ trong phút giây mà màu tím lại đậm đặc hơn? Phải chăng sự yêu thương, sự gắn bó đoàn kết. Hay đơn giản chỉ là lời động viên, cái chia sẻ đã làm cho hơn 40 con người có cùng nhịp đập. Để cho sắc tím của cây hoa góc trường dù cuối mùa nó vẫn đúng nghĩa là hoa tím.

“ Yêu thương cho đi, đâu cần nhận lại

Hoa tím đậm nét, màu tím thủy chung

D[164] – như loài hoa tím

Mai này bay xa, đến bốn phương trời

44 con tim, cùng một nhịp đập

Hướng về người mẹ

Thanh Hiếu dịu hiền.”

Quả thực, 12D ạ. Tôi yêu, tôi yêu nhiều lắm!!!

Tác giả bài viết: Hoàng Văn Ước - 12D

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin cũ hơn

 

Tin xem nhiều

    Thống kê truy cập

    Đang truy cậpĐang truy cập : 15

    Máy chủ tìm kiếm : 1

    Khách viếng thăm : 14


    Hôm nayHôm nay : 437

    Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 10864

    Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 736132

    Vui một tí.

    Bạn về dự hội trường Đa Phúc vào tháng 11/2013 với mục đích gì?

    Thăm lại trường xưa.

    Gặp lại bạn cũ và thầy cô.

    Tri ân trường cũ và đóng góp vào ngày vui của trường.

    Tò mò xem có gì trong ngày hội trường.

    Lý do khác.